Your message has been sent, you will be contacted soon

Call Me Now!

Đóng
Trang chủ » Tin tức » Đứa con nhận muộn

Đứa con nhận muộn

x(98)

Mọi thứ sẽ vẫn mãi như thế nếu không có cuộc gặp định mệnh giữa anh, cô và đứa bé. Và bên cạnh cô chẳng có người đàn ông nào cả …

Tối qua, anh Chiến đến dự tiệc sinh nhật của một người bạn cũ. Nói ra cũng thật ngại, vì anh là khách không mời. Cô bạn ấy là bạn gái thân của người yêu cũ anh. Vô tình có việc đi ngang qua nhà cô ấy, định ghé vào chơi như những người bạn lâu năm mới gặp, ai dè gặp nhà người ta đang tổ chức tiệc sinh nhật. Và chính sự vô tình ấy đã thay đổi cả cuộc đời anh.
Ở đó, anh đã gặp lại cô – người yêu cũ của anh. Trong tay cô đang nắm lấy một bàn tay bé xinh, mũm mĩm. Và đứa bé ấy gọi cô là “mẹ”. Vậy là cô đã có gia đình thật rồi ư? Con lại còn lớn thế này rồi nữa? Vẫn biết 2 người hiện tại đã dùng từ “cũ” khi nói về nhau nhưng anh vẫn thấy hụt hẫng và nhói đau trong tim.
Đợt đó chia tay cô, phải mất cả năm trời anh mới tạm nguôi ngoai. Đến giờ, đã 3 năm trôi qua anh vẫn chưa tìm được bến đỗ mới. Anh cũng đã thử tìm hiểu một vài người mà mẹ anh giới thiệu nhưng có lẽ trái tim anh chưa sẵn sàng để dung nạp một hình bóng khác không phải là cô.
Đứa con nhận muộn 1
Mọi thứ sẽ vẫn mãi như thế nếu không có cuộc gặp định mệnh giữa anh, cô và đứa bé. Và bên cạnh cô chẳng có người đàn ông nào cả… (Ảnh minh họa)
Anh và cô đã từng bên nhau. Đáng tiếc là mẹ anh lại không hề ủng hộ cuộc hôn nhân này. Cô chẳng có gì không tốt. Cô xinh xắn, dễ thương, lương thiện, gia đình gia giáo, học hành giỏi giang, công việc tử tế lại rất hợp rơ với anh. Chỉ là gia đình cô không được bề thế và giàu có như nhà anh và như các đối tượng mẹ nhắm cho anh mà thôi.
Mẹ anh chỉ có anh là con trai duy nhất, anh hiểu mẹ kì vọng ở anh nhiều đến nhường nào. Anh cũng thông cảm cho suy nghĩ và mong muốn của mẹ, nhưng việc mẹ anh phản đối và khinh ghét cô khiến anh rất buồn. Không những thế, mẹ anh còn làm nhiều điều kinh khủng đối với cô khiến mỗi khi nhớ tới anh vẫn thấy có lỗi với cô vô cùng.
Thời gian đó quả là khó khăn cho cả anh và cô. Cô chẳng làm gì nên tội nhưng vẫn phải nhịn để người khác xúc phạm mình, chỉ vì yêu anh. Còn anh, đứng giữa mẹ và cô, thuyết phục anh cũng thuyết phục rồi, làm căng với mẹ anh đã làm rồi nhưng vẫn không thể bỏ mẹ để chạy theo tình yêu được.
Cuối cùng, để giải thoát cho cả 2 khỏi một mối tình tưởng chừng vô vọng và để anh khỏi phải khó xử giữa hiếu và tình, cô đã chủ động lựa chọn con đường khác cho bản thân. Vậy là con đường mà 2 người đã hứa sẽ cùng chung bước giờ chỉ còn mình anh lẻ bóng. Chẳng trách cô được, anh chỉ giận mình đã không bảo vệ được tình yêu của 2 người.
Cô biến mất khỏi cuộc đời anh từ khi ấy, không một tin tức. Anh cố gắng tìm hiểu thì nhận được tin cô đã lập gia đình và đang sống hạnh phúc bên người đàn ông mới. Anh đã không thể cho cô hạnh phúc, thôi thì cũng mừng cho cô. Anh chấp nhận sự thực anh đã mất cô mãi mãi.
Mọi thứ sẽ vẫn mãi như thế nếu không có cuộc gặp định mệnh giữa anh, cô và đứa bé. Và bên cạnh cô chẳng có người đàn ông nào cả…
Mất rất nhiều công anh mới “moi” được địa chỉ và số điện thoại của cô từ cô bạn ấy. Xin nghỉ phép, anh đến nơi cô đang sống và làm việc. Lại mất rất nhiều công sức mà anh chưa ép được cô nói ra sự thật. Chỉ khi anh đòi xét nghiệm ADN mối quan hệ cha con với đứa bé, cô mới đành phải “khai”.
Hóa ra khi cô quyết định chia tay anh không lâu thì phát hiện mình có thai. Cô quá hiểu với cá tính của mẹ anh. Khi cô nói ra cái tin này, bà sẽ không để cho cô yên ổn về làm dâu.
Không phải cô cao thượng hay hy sinh hạnh phúc của mình vì ai, chỉ đơn giản, cô nghĩ, cho dù cô có bước chân về nhà anh, cuộc sống làm dâu của cô cũng không khác địa ngục hơn là bao. Bỏ con thì lại càng không thể, chính vì thế cô quyết định làm một single mom.
Sau khi biết sự thật, anh cũng không đưa ra một lời đề nghị, hứa hẹn hay thề thốt nào. Được sự cho phép của cô, anh ở bên cô hết kì nghỉ phép. Anh đã cố gắng rất nhiều, yêu thương cô và tập làm quen với vai trò mới – một người cha.
Hết đợt nghỉ phép, anh về nhà mang theo một đứa bé  3 tuổi, hồ hởi “bốc phét” mẹ rằng, là con của anh bạn gửi nhờ vài hôm. Hai người nhà họ trùng hợp thay lại cùng đi công tác nước ngoài, sợ mang con sang đó khí hậu lạnh giá không quen.
Mẹ anh cũng nghi nghi. Nhưng nhìn cu con yêu ơi là yêu, thông minh ơi là thông minh, một người nghiêm khắc và khó tính như mẹ anh mà cũng trở nên dễ tính. Nhất là, càng nhìn đứa bé lại càng thấy giống con trai mình hồi bé, nhiều lúc bà cũng giật mình thon thót. Nhưng rồi lại tự gạt đi những suy nghĩ trong đầu, làm gì có chuyện hoang đường thế được.
Càng nhìn đứa bé lại càng thấy giống con trai mình hồi bé, nhiều lúc bà cũng giật mình thon thót (Ảnh minh họa)
Ước mơ có đứa cháu trai giống con mình thế này càng cháy bỏng trong lòng bà. Đến nỗi, khi anh đưa con về với cô rồi mà mẹ anh ngơ ngẩn mất cả ngày. Anh cười tủm tỉm, nhưng không hé răng gì.
Dăm bữa nửa tháng anh lại đưa con về nhà chơi vài hôm. Mẹ anh thích lắm, cười tít mắt, liên tục giục anh nhanh nhanh lấy vợ rồi “sản xuất” cho bà một thiên thần như thế. Anh lại cười tủm tỉm, vẫn không hé răng gì…
Một năm sau, anh và cô làm đám cưới muộn trong sự chúc phúc của đông đảo mọi người, bao gồm cả mẹ anh. Nhìn bố mẹ ngượng ngùng hôn nhau trong sự hò reo của quan khách, đứa bé bỗng hỏi người bà nội đang nắm tay nó: “Bà có yêu mẹ cháu không hả bà?”. Bà nhìn con dâu và con trai một hồi lâu, rồi mỉm cười hiền từ với cháu: “Từ bây giờ bà sẽ yêu!”.